Cha hãy dựa vào tấm lưng nhỏ bé này của con nhé !

Tôi đã đọc đâu đó được bài báo nói về một người cha đi bộ gần 30 km mỗi ngày cõng con bị dị tật đến trường.

“Yu Xukang, 40 tuổi, sống ở thị trấn Fengyi, thành phố Nghi Tân (tỉnh Tứ Xuyên), thường thức dậy lúc 5 giờ sáng và cõng con trai đi học. Xiao Qiang, cậu con trai 12 tuổi bị dị tật tay chân và cột sống. Mẹ Qiang bỏ đi từ khi cậu bé 3 tuổi. Kể từ đó, ông Yu một mình nuôi dạy Qiang.
Không một trường học nào gần đây chấp nhận cậu bé đến trường nhưng người cha vẫn kiên trì tìm trường và đưa con đi học.

Hàng ngày, ông phải thức dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị bữa ăn trưa cho con và cõng con đến trường. Sau đó quay trở về làm việc kiếm tiền. Rồi chiều lại đến đón con về nhà.”

Bất chợt tôi lại nghĩ đến cha tôi, cha tôi không cõng tôi đến trường hàng ngày dù tôi còn nhỏ, tôi cũng không bị dị tật tay chân như cậu bé trong bài báo. Điều tôi muốn nói ở đây là cha tôi bị tai nạn đúng ngày tôi sinh ra đời, vì vội vàng trở về nhà đưa mẹ tôi đi trạm xá sinh tôi mà cha bị tai nạn giao thông, nó đã cướp đi đôi chân của cha. Khi tôi bắt đầu vào lớp 1 thì mẹ tôi bỏ đi để lại 2 cha con trong ngôi nhà đã từng luôn vang lên những tiếng cười ấm áp ấy. Tôi nhớ như in cái ngày đầu tiên cha tôi đưa tôi đến trường vì nó rất đặc biệt. Vì cha không thể đi lại, cha ngồi trên xe lăn và đặt tôi lên đùi cha và cứ thế lăn bánh đưa tôi đến trường trong con mắt tròn xoe của bạn bè. Cha không thể cõng tôi đến trường được như bao người cha khác nhưng trong mắt tôi cha vẫn là chỗ dựa vững chắc, là đôi chân sắt đưa tôi đến trường hàng ngày. Từ đó tôi luôn thầm nhủ rằng tôi sẽ phải cố gắng chăm học, lớn lên kiếm thật nhiều tiền để phụng dưỡng cha tôi.

Cha hãy dựa vào tấm lưng nhỏ bé này của con nhé !

Cha hãy dựa vào tấm lưng nhỏ bé này của con nhé !

Lên cấp 3, tôi tranh thủ ngoài giờ học đi làm thêm các công việc như phụ hồ, cấy thuê,..làm bất cứ việc gì người ta thuê mà tôi có thể làm. Có thể chính vì đi làm sớm và không chú ý giữ gìn sức khỏe nên tôi bắt đầu xuất hiện triệu chứng đau lưng. Vì cha, vì tương lai phía trước nên tôi đã chịu đựng cơn đau tiếp tục làm việc. Đến lúc không chịu đựng được nữa thì tôi đành phải đi khám. Bác sĩ kết luận tôi bị vôi hóa cột sống.

Bỏ qua lời khuyên của bác sĩ, tôi tiếp tục học tập và làm việc nhiều hơn trước. Đến nay, với tôi kinh tế và việc làm đã ổn định, cuộc sống của cha con tôi đã được cải thiện tốt hơn trước rất nhiều nhưng bù vào đó bệnh vôi hóa cột sống của tôi đã ở giai đoạn rất nặng. Tìm mọi phương pháp chữa mà không thấy bệnh tình giảm đi.

Cách đây 1 tháng tôi có vào viện Bạch Mai khám và gặp 1 bác ở cùng làng tôi. Ngồi trò chuyện ở phòng chờ bác cho tôi biết rằng bác chỉ đi kiểm tra lại xem cột sống của bác có vấn đề gì nữa không thôi. Bác bảo với tôi :” ngày trước bác cũng bị vôi hóa cột sống rất nặng, sau khi dùng thuốc nam một thời gian bác đã đỡ rất nhiều, đi kiểm tra định kỳ thì bệnh ngày càng thuyên giảm đi rõ rệt”. Tôi còn ba tôi, còn cả tương lai 1 gia đình nhỏ phía trước nên quyết định xin bác địa chỉ nơi bán thuốc để nhờ tư vấn mặc dù trước đó tôi không tin tưởng vào loại thuốc nam này lắm.

Tìm đến nhà thuốc ở địa chỉ nhà 115 – Đường Hoàng Ngân – Phường Nhân Chính – Quận Thanh Xuân – TP.Hà Nội tôi được các lương y tư vấn rất tận tình về tình trạng bệnh và cách sử dụng thuốc để đạt hiệu quả nhất. Đúng là :” lương y như từ mẫu” Chỉ sau khi sử dụng thuốc trong 1 liệu trình 9 thang trong 9 ngày với các bài thuốc uống, cao dán và tập luyện mà tôi đã thấy có hiệu quả, các cơn đau giảm dần từng ngày. Với sức khỏe của tôi bây giờ, tôi hoàn toàn có thể cõng tấm thân gầy của cha trên lưng, làm đôi chân cho cha đi suốt cuộc đời này.

Bạn đọc nào còn băn khoăn về việc chữa thoái hóa cột sống như thế nào để có hiệu quả như tôi thì có thể liên hệ gặp tôi ở địa chỉ : Nguyễn Bá Hùng thôn Tân Cương, xã Thái Bảo , huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh để trao đổi về kinh nghiệm chữa khỏi bệnh này nhé.

Khái niệm bệnh zona thần kinh là gì – Liệu bạn có biết?

Tìm hiểu về những giải pháp cho người bị zona

Leave a Reply